“Pháp thanh tịnh đem lại giải thoát không thể là nguyên nhân của khổ đau; điều cần được quán chiếu chính là tâm của người hành trì.”
Xin hãy thận trọng
Gần đây, tôi có nghe mọi người nói với nhau rằng: “May mắn của tôi giảm dần sau khi thực hành Throma”, “Sức khoẻ của tôi trở nên tệ hơn sau khi thực hành Throma”, “Tôi trở nên ngày càng nghèo hơn sau khi thực hành Throma,”….v.v… Những người nói những lời này có thể chỉ là những lời nói không cố ý, tuy nhiên, những người đó đã tạo ra nghiệp chướng nghiêm trọng do việc phỉ báng pháp và vi phạm các giới, thệ và sẽ chịu hậu quả của việc phỉ báng pháp và vi phạm giới, thệ thậm chí là do nói không nhận biết hay không cố ý.
“Chúng ta đang trải nghiệm bệnh tật, nghèo khó, bất hạnh và tai hoạ là do kết quả từ nghiệp chướng do tham, sân, si mà chúng ta đã tạo ra trong luân hồi từ vô thuỷ kiếp.” Những người nói những lời như thế nên nhìn vào nhân của bệnh tật và nghèo khó theo tri kiến của Phật giáo- đó là sự tin vào nghiệp (nhân và quả). Nếu chúng ta chưa từng giết hại một sinh linh nào trong đời quá khứ, vậy thì không một thế lực quỷ ma hay tà thuật nào có thể làm cho chúng ta ốm; nếu chúng ta không hề có nghiệp chướng nào gây ra bởi việc từ chối làm hạnh bố thí do tâm keo kiệt thì sự giàu có của chúng ta sẽ không bị lấy đi dù cho có cả nghìn tên trộm ở xung quanh ta. Các che chướng mà chúng ta tạo ra trong vô lượng đời quá khứ rất sâu dầy, do đó không nghi ngờ gì, nó trổ quả thành các trải nghiệm ốm đau, nghèo khó và tai hoạ trong cuộc đời này. Mặc dù chúng ta đối diện với một vài bất hạnh trong cuộc sống, nếu chúng ta không quán chiếu và sám hối với những che chướng từ trong đời quá khứ mà lại đổ lỗi cho giáo pháp chân quý, điều mang lại cho chúng ta hạnh phúc tối thượng, thì quả là rất sai lầm. Ví dụ, khi một người rất nghèo khó và bệnh tật có được may mắn là gặp được một người tốt bụng thương cảm và cho một lượng lớn của cải, do đó anh ta có thể thoát nghèo và chữa lành bệnh. Tuy nhiên, nếu không biết cách sử dụng tài sản hợp lý, anh ta sẽ vẫn nghèo đói và ốm đau, nhưng anh ta lại đổ lỗi cho cái nghèo đói và ốm đau này cho người tốt bụng đã cho mình của cải thì như thế mới thật nực cười làm sao, hãy nghĩ về điều này.
Cái nghèo khó, ốm đau, khổ não trong cuộc đời này có thể là kết quả của đời quá khứ và nó cũng có thể là do những sai lầm đã mắc phải trong cuộc đời này hay thậm chí là những sai lầm chúng ta mắc trong thực hành pháp. Ví dụ, thực hành Throma là một phương pháp được kết hợp với thực hành Dzogchen [Đại toàn thiện] (Atiyoga), liệu người thực hành Throma đã hiểu được tri kiến về Dzogchen chưa? Người thực hành đã kết hợp được thực hành với từ bi chưa? Liệu người thực hành có giữ gìn giới nguyện thanh tịnh chưa? Liệu người thực hành có thực hành pháp vì các mục tiêu thế gian như thực hành để có được phúc vận, của cải, danh tiếng, giàu có không? Người thực hành đã làm hài lòng Đạo sư chưa? Người thực hành có ý định có được sự tán dương của người khác bằng cách giả vờ thực hành không? Nếu hành giả không thực hành Pháp với động cơ đúng đắn thì chắc chắn nhiều chướng ngại sẽ xảy đến; và khi chướng ngại xảy ra, hành giả không quán chiếu để sám hối các lỗi lầm mà lại đi đổ lỗi cho pháp Throma thì liệu điều này có hợp lý không?
Cũng có những người hiểu lầm ý nghĩa của pháp Chöd là chặt đứt mọi phúc vận và công đức; cách hiểu này là một sai lầm rất nghiêm trọng. Nói một cách thẳng thắn, ý nghĩa của chöd là chặt đứt hai bám chấp để hiểu và đạt được chân lý của tri kiến Dzogchen và những hành giả thành tựu thực hành Chod thì cho dù họ ở rừng Sitavana hay giữa phố chợ thì chúng ta chỉ có thể nhìn thấy họ trong hình tướng nghèo khổ với con mắt trần của mình mà không thể nhận ra giá trị thành tựu đích thực của họ trong thực hành pháp. Chỉ có trí tuệ, từ bi và đại lạc tối thượng trong tâm của những hành giả này, còn những thành tựu thế gian chỉ là giấc mộng và huyễn ảo đối với họ và các bám chấp đã tan biến vào hư không. Đó không phải bởi vì thực hành Chod hay Throma mà bề ngoài của họ khiêm tốn và thấp kém mà bởi vì họ không còn nhu cầu và ham muốn; thực tế, họ có trí tuệ hớn hơn bất cứ ai khác để làm lợi lạc cho hết thảy chúng sinh bằng tất cả phương tiện.
Cũng có những người, hiểu lầm rằng Throma không phải là phương tiện để tích luỹ công đức, vì thế càng thực hành sẽ càng nghèo. Nói một cách trung thực, không chỉ có pháp Chod trong Throma mà có nhiều phương pháp để tích luỹ công đức, chẳng hạn cúng dường mandala trong thực hành nền tảng, cúng puja trong nghi quỹ Mặt trời trí tuệ, cơn mưa thành tựu, cúng dường Long vương, puja lửa về hoạt động tăng trưởng,…Đây có phải là những phương pháp tích luỹ công đức cho hành giả không? Làm sao bạn lại có thể gặp được các bậc thầy mà không có công đức? Làm sao bạn có thể chặt đứt chướng ngại mà không có công đức? Bởi vì một hành giả cần sống một cuộc sống bình thường như bất cứ người bình thường nào khác trước khi đạt giác ngộ nên sẽ cần phải đủ công đức để tiếp tục thực hành. Thực hành Throma bao gồm toàn bộ các phương pháp từ nền tảng tới Phật quả cho mọi hành giả và nó cũng bao gồm các phương tiện để tích luỹ công đức mà chúng ta cần.
Có những giới nguyện cần giữ và nghi thức nhận nước thệ nguyện trong tất cả các quán đỉnh; ý nghĩa của nước thệ nguyện là nó sẽ ở trong tâm ta và gia trì cho chúng ta cho đến khi đạt giác ngộ nếu chúng ta giữ gìn các giới, thệ tốt; còn ngược lại nó sẽ mang lại cho chúng ta bất hạnh, ốm đau hay thậm chí rơi vào các cõi thấp trong tương lai nếu chúng ta vi phạm các giới, thệ. Ngoài ra, nếu chúng ta cảm thấy sức khoẻ không được tốt như trước hay ốm thường xuyên sau khi thực hành pháp, đó có thể là lời nhắc nhở thân thiện từ hộ pháp cho chúng ta biết rằng chúng ta có thể đã làm điều gì đó sai.
Người nói những lời như thế đã tạo ra nghiệp chướng nặng nề một cách vô thức. Tất cả Phật tử tin và hành theo bốn pháp ấn (Pháp giả hợp là vô thường; Mọi thứ bất tịnh là khổ đau; Vạn pháp là rỗng rang; Vô ngã, niết bàn là tịnh tĩnh) của đức Phật. Ấn Niết bàn là ngụ ý đến thực hành pháp có khả năng loại bỏ mọi khổ đau trong luân hồi và đạt được niết bàn, vượt thoát luân hồi. Khi ta nghe ai đó nói, “Thực hành Throma làm cho tôi bị ốm, làm cho tôi bị nghèo khó,… thì người này đang tạo ra nghiệp chướng vì phỉ báng giáo pháp và đã đẩy pháp thanh tịnh này thành những thứ mang lại khổ đau. Những người nói những lời này đã vi phạm giới nguyện thứ tư, “ Phỉ báng Đại thừa” và giới nguyện thứ sáu, “phỉ báng giáo pháp” trong các giới nguyện Bồ tát nếu người đó là một hành giả Đại thừa. Những người nói những lời này có thể cũng đã vi phạm giới nguyện thứ hai “lời của chư Phật”, giới nguyện thứ sáu “chỉ trích giáo lý kinh thừa và mật thừa” và giới nguyện thứ mười hai “làm rối loạn những người có niềm tin nơi giáo pháp” trong mười bốn giới nguyện gốc phổ biến trong tối thượng du già nếu người đó là một hành giả kim cương thừa [trong Đại thừa]. Có nói rằng, nghiệp chướng về vi phạm giới thệ trong Mật thừa nặng nề hơn rất nhiều so với các vi phạm giới thệ trong Đại thừa. Trong kinh thừa, có viết rõ ràng rằng, đức Phật từ bi đã nhắc nhở chúng ta về mức độ nghiêm trọng của việc phỉ báng giáo pháp, những người phỉ báng giáp pháp sẽ chịu khổ trong địa ngục vô gián trong hàng tỉ đại kiếp, (hàng nghìn chư Phật đản sinh và nhập niết bàn). Do đó, những người chỉ báng giáo pháp nên rất thận trọng và sợ hãi về những hậu quả nghiêm trong như vậy.
Phải mất hàng nghìn tỉ đại kiếp đối với một Phật tử để tịnh hoá nghiệp chướng và tích luỹ công đức trước khi nghe thấy tên của đức Throma. Giờ đây, chúng ta đã thọ nhận và bắt đầu thực hành giáo pháp; làm sao chúng ta có thể chịu đựng được việc phá huỷ các nỗ lực mà chúng ta đã thực hành từ vô số đại kiếp chỉ vì một chút bất cẩn?
Bản thân nghiệp chướng thì không có công đức, công đức duy nhất của nghiệp chướng là nó có thể được sám hối và tịnh hoá. Mặc dù phỉ báng giáo pháp là một nghiệp nặng nề, song nó vẫn có thể được tịnh hoá miễn là ta thành tâm sám hối. Cách tốt nhất để sám hối nghiệp chướng này là nhận biết lỗi lầm nghiêm trọng của bản thân, và phát triển tâm sám hối giống như thừa nhận cái chết sắp đến do thuốc độ, và sám hối chân thành trước mặt Đạo sư, nói với Đạo sư về tội phỉ báng mà ta đã mắc và sám hối trước mặt ngài, và thệ nguyện rằng bạn sẽ không bao giờ phỉ báng pháp một lần nào nữa trong tương lai dù có phải đối mặt với bất cứ sự đe doạ, làm hại, khổ đau hay khó khăn nào và thỉnh cầu pháp tịnh hoá từ Đạo sư, chẳng hạn như Kim Cương tát toả và thực hành tinh tấn, khi đó nghiệp chướng sẽ được sám hối và tịnh hoá.
~H.H. Dudjom Rinpoche,
Sangye Pema Shepa
(Dịch Tạng – Anh: Urgyen Jigme; dịch Anh Việt: Choying Drolma)
Nguồn: H.H. Dudjom Rinpoche Official Page
English
中文 (中国)